Thơ Đường Dẫu Dốt

Tám bảy mùa Xuân chửa chịu "về"
Thơ Đường dẫu dốt vẫn đam mê
Bình đầu Thượng vĩ nhiều gay cấn
Hạc tất Phong yêu lắm não nề
Đã khổ Trùng từ con mắt buốt
Còn buồn Hiệp chưởng cõi lòng ê
"Đời trong nhịp thở"... tùy nghi vậy
Viết mấy câu vần cũng hả hê.

buixuanphuong09

Cứ Làm Lơ

Đo giường nhũng nhẵng mấy từ thơ
Gọi tứ về chơi nó tảng lờ
Bệnh lỗi thường quên còn láu táu
Câu vần đã nhớ vẫn ngu ngơ
Thân già chóng mặt đi khôn đến
Thể sọm ù tai ở khó chờ
Có phải duyên đời nay sắp mãn?
Thôi thì tất cả cứ làm lơ!

buixuanphuong09

Nhớ Trường Xưa

Tỉnh Cách ngôi trường thuở ấu thơ
Bao nhiêu kỉ niệm khó phai mờ
Hàng sanh phủ tán khơi niềm tưởng
Cầu đá qua đồng gợi nỗi mơ
Rộn rã tâm bình khi bạn gọi
Xôn xao dạ tĩnh lúc ta chờ
Thày* đi dạy học… con theo Bố
Một chút tơ vương tự bấy giờ.

buixuanphuong09

Tố Giông!

Giã biệt nhau rồi hết ngóng trông
Đem thân bệnh khổ trụ nương đồng
Duyên tình dịu mát cơn mưa Hạ
Nghĩa phận tươi nhuần giọt nắng Đông
Bướm ép năm nao hoài chửa nhạt
Hương trao buổi ấy vẫn luôn nồng
Tơ hồng Nguyệt lão đang tay buộc
Để nặng lòng này những tố giông.

buixuanphuong09

Mạnh Bước…

Mạnh bước đi lên chẳng ngại ngần
"Vươn trời, đạc đất" hóa săn gân
Ra đường ngắm cảnh tâm thêm sáng
Lại xóm làm thơ trí bớt đần
Nghiệp bút đeo mang vần chữ đẹp
Duyên đời níu giữ bạn bè thân
Từng ngày cuốc bộ chân càng dẻo
Mặc hố sâu kia nó rất gần.

buixuanphuong09

Lững Thững…

Lững thững ta đi ngắm cảnh làng
Bây giờ chả ngại cứ lang thang
Đôi chân bước dẻo không thờ thẫn
Cặp mắt nhìn tinh chẳng ngỡ ngàng
Níu mãi duyên đời đường xóm dạo
Neo hoài nghiệp bút túi thơ mang
Câu kinh nhịp mõ vào tâm khảm
Cuộc sống bình yên trí nhẹ nhàng.

buixuanphuong09

Thu Buồn

Thu về lả tả lá vàng rơi
Một phút chia tay trĩu nặng trời
Đất khách ôm thương nhàu nát dạ
Quê nhà cuộn nhớ mịt mù khơi
Đìu hiu cảnh vắng buồn chưa bỏ
Quạnh quẽ canh khuya khổ chửa dời
Hộp tím trang hồng không thể giữ
Ly sầu vạn cổ dễ gì vơi.

buixuanphuong09

Nhớ Tuổi Ngọc

Xa thời tuổi ngọc lộng hồn mơ
Bóng xế chiều hôm chửa nhạt mờ
Sách đặt bàn tay cười nhí nhảnh
Hoa cài lọn tóc hét ngây thơ
Về trường tới lớp ta còn đợi
Nghỉ học ra sân bạn vẫn chờ
Sắc tím bằng lăng ươm nắng Hạ
Ve sầu dạo nhạc những đường tơ.

buixuanphuong09

Chăm Đi Bộ

Duyên trần chửa rũ vẫn nhiều mong
Tí tách mưa rơi gợi lắm dòng
Dựa ánh ban mai ghi vội vã
Nhờ đèn sẩm tối bước thong dong
Mênh mang ngọn bút câu vào vở
Bát ngát hồn thơ vận trải lòng
Luyện gắng rèn chăm đời chuyển nghiệp
Kinh trì Pháp học bớt long đong

buixuanphuong09

Trân Giữ Cái Hiện Tại

Nghe gà trống gọi: Đã hừng đông
Lấp ló kim ô tỏa ánh hồng
Rộn rã tầng cao chim vỗ cánh
Êm đềm mặt đất lúa khoe bông
Duyên đời vắng lặng cùng bàn phím
Cuộc sống bình yên với ruộng đồng
"Hiện tại là điều trân quí nhất"
Ta về… tất cả gửi hư không!

buixuanphuong09